Sinh Tử Trọn Vĩnh Hằng
“Thế gian này vốn không có màu sắc, chỉ có máu của kẻ thù mới đủ đẹp tô điểm cho đóa hoa bỉ ngạn đang héo úa trong tim ta.”
Hắn là một kẻ điên. Hoặc ít nhất, hắn đã học cách trở thành một kẻ không màn sự thường để sống sót.
Sau tất cả, hắn vẫn là hắn. Tận mắt ngắm nhìn cha mẹ bị thiêu rụi trong biển lửa. Ngắm nhìn sự khốn cùng của nhân gian chấp vá. Mang theo một khuôn mặt không còn cảm xúc và một trái tim đã chết từ rất lâu, hắn lẩn khuất trong bóng tối của mạng lưới thông tin, gặm nhấm nỗi đau và sự cô độc.
Nhưng có gì đó thiêu thiếu. Có gì đó man mác níu giữ.
Khi định mệnh xô đẩy, tất cả phản khán chỉ là sự vùng vẫy cuối cùng trong tuyệt vong. Xuyên qua những vách ngăn của thực tại để đến một thế giới huyền ảo, hắn không thức tỉnh hào quang của đứa con thiên mệnh như những câu truyện khác.
Thứ nở rộ trên tay hắn là vận mệnh, là thứ tương lai tứ hắn muốn tự đưa ra lựa chon.
Một thứ sinh ra từ bi thương, lại được bi thương uẩn dưỡng. Một đóa hoa chỉ nở khi đau thương tồn tại lại rực rở tìm kiếm niềm vui.
Hi sinh, lừa lọc, mất mác,... tất cả là tư vị hòa cùng ánh hoàng hôn còn quá đỗi rực rở.
Trong bóng tối tuyệt cùng, thất vọng, mệt mỏi, bi phẫn, uất nghẹn... Ta nghe thấy tiếng cười của chính mình vang lên từ đáy vực sâu thẩm nuôi nhốt vạn hồn.
Ngươi hỏi ta là ai? Ta là kẻ đã nhìn thấu cái gọi là "y đức" và "đạo đức", thứ gông xiềng mà kẻ mạnh dùng để xoa dịu kẻ yếu, thứ nhãn mác mà bệnh viện dùng để ưu tiên cho những cái ví dày không tiết vung tay.
Ta thức tỉnh giữa một thế giới đầy màu sắc... Nhưng trong mắt ta vẫn chỉ là hai màu trắng đen sơ nguyên.
Đóa hoa màu đỏ tự máu tươi này, nó không cần tiên khí vần quanh, nó chỉ khát khao oán hận và bi thống đến cùng cực để vươn mình.
Ngươi có nghe thấy tiếng khóc than của nghìn vạn vong hồn đang hòa cùng hơi nóng của thanh hỏa không?
Kẻ thù bẻ gãy một mảnh xương của người ta yêu, ta sẽ moi tim và bóp nát đại não của chúng để gặm nhấm sự đau đớn đó.
Ta không mưu cầu làm Phật, vì Phật trên cao nào thấu được những tiếng kêu xé lòng trong vách ngục của quá khứ.
Nếu nhân từ với kẻ thù là tàn nhẫn với chính mình, vậy ta nguyện hóa Ma để bảo vệ chút màu sắc duy nhất còn sót lại trong đời mình... Một mái ấm nhỏ, một nụ hôn sâu trong cơn mê, và đôi bàn tay vẫn luôn mân mê đôi tai ta mỗi khi ta mệt mỏi.
Ngươi thấy ta tàn nhẫn? Ngươi thấy ta vô liêm sỉ?. Ha! Ta chỉ là một con rối đã tự mình chặt đứt những sợi dây điều khiển để rồi nhận ra, thế gian này vốn dĩ là một vở đại kịch mà kẻ tỉnh táo duy nhất lại là kẻ điên cuồng nhất.
Vạn xuân trôi dần, luân hồi lập lại. Ta sẽ đứng trên đỉnh ngọn núi xương trắng, dùng máu của những kẻ dám chạm vào giới hạn của ta để tưới tắm cho đóa hoa bỉ ngạn rực cháy.
Vì ta, vì ta và vì ta! Là ma! Là kẻ sẵn sàng nhuốm máu cả thiên hạ để đổi lấy một nụ cười của người các người.
Vợ à! Con à! Bằng Hữu à! Cha mẹ à! Con... Sắp đến với các người rồi!