Ngay lúc lão trưởng thôn đang nghi ngờ chất vấn chú họ, thì Tiểu Tuyết bỗng chảy ra dòng nước mắt đỏ như máu: "Bố, con chết oan quá! Bố à! Con chết oan quá!"
Lão trưởng thôn không thể chịu nổi nữa, cơ thể lảo đảo ra sau, ngã xuống…
Chú họ tôi sợ nhất là sẽ thế này, lúc trước ông không nói cho lão trưởng thôn cũng là vì nghĩ tuổi ông lão đã cao, nếu bị kích động thì sẽ giống như bây giờ. Chú lập tức đỡ lão trưởng thôn đến giường, sau đó nhấn vào huyệt nhân trung của ông cụ.
Chốc lát sau, lão trưởng thôn mới dần dần tỉnh lại, ông ấy vừa mở mắt thì đã kéo chú họ tôi lại và nói: "Đây là sự thật à? Vì sao anh không nói sớm cho tôi biết?"
Chú họ khó xử: "Cháu sợ chú sẽ không chịu nổi giống như bây giờ, cho nên mới…"
Nhưng lão trưởng thôn lại lắc đầu liên tục: "Hồ đồ quá, bây giờ anh không nói thì tới khi nào mới nói? Chẳng lẽ định chờ tôi chết rồi mới nói sao!"