Khu vực người nhà này nằm ở một khu vực độc lập trong bản địa, nhằm phòng ngừa người nhà xông nhầm vào khu vực làm việc, giấy thông hành cũng không dùng thay được.
Hạ Anh Lạc nói: "Vậy tôi liền tiễn anh tới cửa khu vực người nhà."
Âu Dương Tử Dư lúc này mới bật cười: "Được thôi, thịnh tình không thể chối từ! Vậy thì làm phiền cô rồi.
Cô chọn một thời gian không có người, lặng lẽ lẻn vào căn hộ của Âu Dương Tử Dư. Tài nghệ của cô rất tốt, không thua kém gì đặc công quốc tế hạng nhất, lẻn vào phòng của người đàn ông lập dị dễ như trở bàn tay. Cô tìm thấy hành lý anh ta đã xếp được một nửa, bỏ con chuột bạch mà anh ta đã tặng trước đó vào trong, lấy quần áo che lên: "Tiểu Bạch, nhờ cả vào mày đấy! Mày nhất định phải đưa tín hiệu cầu cứu của tao ra ngoài, biết chưa? Tao bảo mẹ tao ban phúc cho mày, chúc mày kiếp sau được làm người."
Con chuột bạch khẽ kêu hai tiếng "chít chít".