Hạ Kỳ liếc nhìn Miêu Kỳ Phong, sau đó chậm rãi hất tay cậu ta ra, đôi môi mỏng chầm chậm thốt ra mấy chữ, không màng đến ánh mắt mong mỏi của Miêu Kỳ Phong: "Không được."
Nói xong liền nhấc chân định lên xe.
Miêu Kỳ Phong lại liếc nhìn Tiểu Lâm Lâm ngồi trong xe, đột nhiên cuống lên, ném quả bóng rổ đang kẹp trong khuỷu tay đi, quên mất Hạ Kỳ có bệnh sạch sẽ, bèn duỗi tay nắm lấy áo sơ mi của Hạ Kỳ.
Áo sơ mi bị níu lại, Hạ Kỳ đặt chân đang nhấc lên xuống, đôi môi đỏ mọng nhếch lên chứa đựng ý nghĩa sâu xa.
Thấy đã tóm được Hạ Kỳ, Miêu Kỳ Phong xỏ lá mở miệng: "Không được, cậu phải dẫn tớ đi."
Hạ Kỳ nghiêng đầu lại, nhíu mày nhìn Miêu Kỳ Phong: "Vậy cậu cho tớ một lý do để dẫn cậu đi đi."
Miêu Kỳ Phong: "Tớ…"