Có vài người đang xem đứng khá gần Tần Tiêu kéo áo anh ta, nói nhỏ: "Thần tượng à, tôi thấy cô gái này lạnh lùng như vậy, hay là anh đừng theo đuổi cô ấy nữa, thật là đáng sợ."
"Ở bên cô gái lạnh lùng như vậy, có khác gì ở cùng một cục đá đâu?"
Tần Tiêu đẩy họ ra, nhìn Hạ Lâm đầy chân thành, "Không sao đâu, cô ấy lạnh, còn tôi vừa hay nóng."
Anh ta tin chắc có thể dùng sự nhiệt tình của mình làm tan chảy Hạ Lâm.
Hạ Lâm thờ ơ liếc qua mọi người và gương mặt giả tạo của Tần Tiêu, cười khẩy trong lòng.
Bọn họ cùng lắm chỉ là người ngoài cuộc, làm gì có quyền chỉ trỏ ở đây.
Vả lại, bọn họ chỉ nhìn thấy hành động bên ngoài của Tần Tiêu, đâu thấy được tình cảm sâu đậm bên trong của Miêu Kỳ Phong.
Đôi mắt hạnh của cô lười biếng lướt qua những người đứng bàng quan đó, đôi môi đỏ cất giọng lạnh lùng: "Nếu các người thích như vậy thì mau đưa anh ta đi, đừng có ở đây làm bẩn nhà tôi."