Không biết chuyện gì xảy ra nhưng đã không thể xem được đoạn video clip ấy trên mạng xã hội nữa rồi. May mà cô ta đã chụp lại màn hình, nếu không thì khó mà giải thích với người khác được.
Bây giờ trong điện thoại của cô ta chỉ còn ảnh chụp màn hình bóng lưng của Hoắc Thiệu Hằng, cũng chính là bằng chứng có giá trị nhất của cô ta.
"Kẻ quay trộm kia thật quá đáng ghét! Lại còn nói con là thứ con gái mê trai nữa! Con phải tố cáo hắn ta tội phỉ báng danh dự của con..." Từ Phiêu Hồng nói xong, nước mắt lại đong đầy trong hốc mắt. Mặt Phó Tham mưu trưởng Từ đang đầy vẻ âm u, đã vung tay lên rồi nhưng nhìn thấy dáng vẻ luống cuống của Từ Phiêu Hồng, ông ta lại thoáng sững sờ, cuối cùng cũng không đánh được nữa.
Ông ta giậm chân, dữ tợn ném lại một câu: "Con ở yên trong nhà, đừng có chạy đi đâu! Ba ra ngoài tìm người ta hỏi thử xem rốt cuộc là chuyện gì xảy ra đã!"
Phó Tham mưu trưởng Từ gần như xông cửa lao ra ngoài, đi đến nhà mấy đồng nghiệp thân thiết.