"Coi trọng việc chung đi!" Diệp Dục thật ra cũng hơi do dự. Anh không muốn bị Tô Tô sờ bụng dưới trước mặt bao nhiêu người. Chỗ đó quá mập mờ, nhưng lòng anh lại có chút khao khát. Cuối cùng Diệp Dục giục, "Trước kia em di chuyển ở chỗ xương cụt mà."
"Sao anh không nói sớm?!" Tô Tô vừa bảo vệ Tiểu Ái, vừa đặt tay lên cột sống Diệp Dục. Chỉ như thế, cô đã nhận ra quả thật trước đây mình từng thúc đẩy tinh phách hộ Diệp Dục.
Ký ức đã quay về thì Tô Tô nhanh chóng tìm được tinh phách của Diệp Dục. Tinh phách vừa dịch chuyển, tinh hạch trong tay Diệp Dục đã biến ngay thành bột phấn. Anh ném một quả cầu ánh sáng vào ổ kiến, một làn khói đặc xanh mù mịt bốc lên từ hang kiến. Chẳng bao lâu, cả tổ kiến trốn bên trong, dự định "đóng cửa" đã bị Diệp Dục ép chui ra.